Phụ Nữ Có Tiêu Chuẩn – Vì Sao Lại Khiến Xã Hội Khó Chịu Đến Vậy?
Phụ Nữ Có Tiêu Chuẩn – Vì Sao Lại Khiến Xã Hội Khó Chịu Đến Vậy?
TIÊU CHUẨN, CHỌN LỰA VÀ CÁI NHÌN PHIẾN DIỆN CỦA NHỮNG KẺ CHƯA TRƯỞNG THÀNH
“Có những người đàn ông không quá nổi bật về ngoại hình, hay sự tinh tế, nhưng lại đủ tự tin để nghĩ rằng… phụ nữ nào cũng nên cảm động khi họ tỏ tình."
- Trích nhật ký sinh viên năm nhất -
I. MỘT TRẢI NGHIỆM CỦA TUỔI TRẺ KHÔNG THỂ QUÊN
Tôi bước vào đại học với sự háo hức pha lẫn ngờ nghệch. Mọi thứ đều mới: từ những bài giảng khô khan, những gương mặt xa lạ, cho tới những kiểu người mà tôi chưa từng học cách đối phó.
Có một cậu bạn tỏ ra thân thiện. Gửi tin nhắn, bắt chuyện, rủ đi chơi cầu lông. Tôi lúc đó vẫn giữ phép lịch sự - như mọi cô gái được dạy từ bé: đừng thô lỗ, đừng làm người khác mất mặt. Dù tôi chẳng thích thể thao, chẳng thấy gần gũi, và cũng chẳng hề hứng thú với cậu ta.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là một người bạn mới, kiểu người muốn kết nối xã giao để làm đầy những buổi chiều trống. Tôi giữ phép lịch sự, trả lời qua loa, như cách người ta thường làm với những chiếc tin nhắn không quan trọng. Nhưng sự kiên trì của cậu ta không mang dáng vẻ dễ thương, mà bắt đầu gợi lên trong tôi cảm giác bị quấy rầy. Tôi từ chối. Một lần, rồi hai lần. Nếu có chút tự trọng, người ta sẽ biết rút lui. Nhưng không. Cậu ta tiếp tục, bằng một sự dai dẳng không còn mang tên "nhiệt tình", mà chỉ đơn thuần là thiếu tế nhị.
Dần dần, tôi nhận ra đây không phải là một nỗ lực kết bạn đơn thuần. Cậu ta muốn chinh phục - theo đúng kiểu một gã trai trẻ thiếu tinh tế, thừa ảo tưởng. Cậu ta tưởng rằng nếu gõ mãi vào một cánh cửa, thì sớm muộn gì cũng có người mở. Nhưng tôi không phải cánh cửa. Tôi là một con người. Và tôi không có nghĩa vụ phải “dịu dàng” trước bất kỳ thứ cảm tình thiếu chọn lọc nào.
Tôi thấy khó chịu. Nhưng hơn cả là cảm giác bị xúc phạm. Cái cách mà cậu ấy tiếp cận tôi - ngây ngô nhưng đầy tự tin - khiến tôi tự hỏi: phải chăng người ta thật sự nghĩ rằng một cô gái có học, có ngoại hình, có ý thức về giá trị bản thân, thì sẽ cảm động trước bất kỳ sự quan tâm hời hợt nào? Phải chăng trong mắt họ, phụ nữ chỉ cần được để ý là nên biết ơn? Còn việc anh ta có đủ tiêu chuẩn hay không - không quan trọng?
Từ trải nghiệm ấy, tôi học được một điều: xã hội không dễ chấp nhận một người phụ nữ biết rõ giá trị của mình, càng không dễ chấp nhận việc cô ấy dám nói “không” với những thứ không xứng đáng.
II. XÃ HỘI LUÔN PHÁN XÉT PHỤ NỮ KHI HỌ CÓ TIÊU CHUẨN
Người phụ nữ Việt, khi biết rõ mình muốn gì, thì rất nhanh thôi - sẽ bị vùi dưới một rổ nhãn mác. “Kén cá chọn canh.” “Thực dụng.” “Tưởng mình là nữ hoàng chắc?” Đó là ba lớp áo xã hội hay khoác cho họ, chỉ vì họ dám ngẩng đầu lên khỏi đám cỏ dại để nhìn vào trời cao.
Trong khi đàn ông được dạy rằng: chọn vợ phải chọn đứa biết làm việc nhà, phải ngoan, phải “chưa ai sờ tới”, thì đàn bà lại bị chửi là ảo tưởng nếu họ mơ một người đàn ông có sự nghiệp, có tài chính, và biết tôn trọng phụ nữ. Cùng một động tác chọn lựa, một giới thì được tán dương là có nguyên tắc. Giới còn lại thì bị kết tội vì… dám có tiêu chuẩn.
Mạng xã hội bây giờ không khác gì một phiên tòa lưu động. Người ta không cần hiểu, chỉ cần hùa. Vụ cô sinh viên lên TikTok, nói rằng cô mong người yêu tương lai có thu nhập 30 triệu/tháng - là một ví dụ. Chưa kịp tranh luận gì thì đã bị cả bầy xúm vào cắn xé: “Ảo tưởng!”, “Mặt thế kia mà đòi đại gia à?”, “Người kiếm được tiền không rảnh yêu loại như cô.” Những câu nói mang hình thù của dao lam, vừa rạch da vừa bơm độc.
Lạ thật. Một người đàn ông đặt tiêu chuẩn vợ biết nấu ăn, ngoan hiền, trinh tiết, thì được khen là người có nguyên tắc. Một người phụ nữ muốn yêu người có tài chính tốt lại bị chửi là "đào mỏ". Vậy xã hội này đang vận hành trên nền đạo đức gì?
Không phải đạo đức. Mà là thói quen kiểm soát phụ nữ bằng định kiến.
Có một giống đàn ông phổ biến ở xứ này, đặc biệt trong giới trẻ, tin rằng chỉ cần mình "tốt bụng" là có quyền được yêu.
Họ sẽ làm vài ba thứ như: nhắn tin buổi sáng, dắt xe hộ, không động chạm khi chưa được đồng ý. Thế là họ tin mình đã tử tế. Tin rằng sự tử tế đó là một vé thông hành tới tình yêu. Tin rằng chỉ cần mình không là kẻ xấu, thì hiển nhiên sẽ được chọn.
Nhưng khi bị từ chối, họ giở mặt. Họ biến sự thất vọng thành tức giận. Họ mượn lời đạo lý để nguyền rủa. Rằng: “Con gái bây giờ chỉ yêu tiền.” Rằng: “Mặt đẹp nhưng chẳng ra gì.” Rằng: “Cứ thích đại gia, sau này khổ thì đừng than.”
Họ không biết - hoặc không đủ dũng cảm để thừa nhận - rằng phụ nữ không nợ họ tình cảm. Phụ nữ không có nghĩa vụ phải yêu bạn chỉ vì bạn “không tệ”. Không ai bắt họ làm người tốt. Và làm người tốt, nếu có, thì cũng nên là vì chính họ, chứ không phải để mặc cả lấy yêu đương.
Những người như vậy tràn lan trên mạng xã hội: từ các TikTok-ers tâm sự thất tình, những bình luận đầy mùi giận dỗi trên bài viết của gái xinh, cho tới những status kiểu: “Cô ấy bỏ tôi vì tôi nghèo”.
Không. Cô ấy bỏ bạn vì bạn không khiến cô ấy muốn ở lại. Không phải vì tiền. Mà vì bạn không phải lựa chọn xứng đáng - ít nhất là trong thế giới của cô ấy.
Không có gì xúc phạm ở điều đó cả - nếu bạn đủ trưởng thành để hiểu.
Đó không phải là sỉ nhục. Mà là thực tế. Một thực tế mà đàn ông tử tế thực sự sẽ nuốt trọn, rồi bước tiếp. Còn kẻ yếu sẽ nhổ ra thành giận dữ, rồi tự tắm mình trong đó - như lũ gà trống tắm mưa, gào lên rằng thế giới bất công.
IV. MỘT VẤN ĐỀ HOT HIT: “HỘI RICH KID TỎ TÌNH ONLINE”
Đã từng, mạng xã hội xôn xao với clip của một hot boy sinh năm 2004, tự nhận là “rich kid”, tỏ tình với một nữ TikToker nổi tiếng bằng xe sang, bó hoa 999 bông hồng và một câu tiếng Anh sai ngữ pháp. Cô gái từ chối lịch sự, nói rằng “mình đang tập trung cho sự nghiệp”.
Hệ quả? Cả một đội quân anti xuất hiện: họ gọi cô là “đồ chảnh”, “phí của trời”, “thích giàu nhưng giả vờ thanh cao”.
Thế mới thấy, dù người đàn ông đó có đủ điều kiện tài chính, thì việc bị từ chối cũng khiến đám đông nổi điên, bởi họ không tin phụ nữ có quyền nói “không”. Với họ, đàn bà chỉ nên cảm động, chứ không nên có chính kiến.
Tôi thấy mệt. Mệt vì mỗi lần một người phụ nữ nói “không”, thì cả đám đông lại hỏi: “Ủa chứ mày là ai mà chê?”
Họ không hỏi được câu quan trọng hơn: “Cậu trai kia là ai, mà nghĩ mình được quyền được nhận lời?”
Sự từ chối khiến những người đàn ông ấy hoảng sợ. Không phải vì họ yêu thật. Mà vì họ không quen với việc thất bại. Cái tôi bị thương, họ vùng vằng. Họ phản ứng như một đứa trẻ bị giật mất kẹo, không hiểu rằng tình yêu không phải là món quà ai cũng được phát.
V. CHỌN BẠN MÀ CHƠI - KHÔNG CHỈ LÀ CHỌN NGƯỜI YÊU
Ở cái xã hội nửa tỉnh nửa quê này, phụ nữ đặt tiêu chuẩn trong tình cảm đã là tội. Nhưng đặt tiêu chuẩn trong việc kết bạn - lại là đại tội.
Nếu bạn gái từ chối chơi với những người lười học, thích nhậu nhẹt, hay nói tục - cô ấy bị gắn mác là "nghĩ mình hơn người".
Nếu cô ấy chỉ chơi với những người có tư duy tích cực, biết tự lập, thì bị bảo là "chảnh chó".
Nếu một cô gái chủ động rút khỏi một nhóm bạn tầm thường, tránh drama, giữ ranh giới rõ ràng, thì bị nói là “kịch”, “giả tạo”.
Thật ra, đó không phải là sự khó tính. Đó là một dạng bản năng sinh tồn của người có trí tuệ: chọn bạn để chơi, cũng là chọn môi trường để sống.
Một cô gái thông minh hiểu rằng: chơi với người tích cực, cầu tiến, biết giữ giá trị bản thân - là đầu tư vào chính mình. Trong khi ở lại với đám đông tiêu cực, tầm thường, hay rỉ rả nói xấu sau lưng người khác - chẳng khác gì nằm giữa chuồng gà và ước mơ mọc cánh.
Sự tử tế có chọn lọc khiến người ta khó chịu - bởi vì đa số không có năng lực để được chọn. Họ không chấp nhận bị loại ra khỏi vòng tròn của người có tiêu chuẩn. Họ muốn tất cả đều phải chơi chung một vũng bùn, để không ai cao hơn ai. Và nếu có ai đó muốn leo lên, họ sẽ kéo xuống, bằng miệng. Bằng đàm tiếu. Bằng sự ghen tức được nguỵ trang thành đạo lý.
Một trong những bi kịch lớn nhất mà nền giáo dục Á Đông gieo vào đầu con gái là bài học: hãy trở nên dễ thương, đảm đang, ngoan ngoãn - để được chọn. Cả cuộc đời phụ nữ được đào tạo như thể họ là món hàng trên kệ, cần trình bày đẹp, giữ gìn kỹ, để đến ngày đẹp trời có một “khách mua” xứng đáng xuất hiện.
Từ bé, con gái được khuyên: “Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng.”
Nghe tưởng là triết lý. Thực ra là lời nguyền.
Vì nếu “tấm chồng” ấy là một kẻ cục súc, lười biếng, yếu đuối, vũ phu, dốt nát - thì sao? Bạn hơn nhau ở đâu, khi cả cuộc đời bạn bị trói vào một bản án mang tên hôn nhân?
Không. Phụ nữ không hơn nhau ở chồng. Phụ nữ hơn nhau ở năng lực lựa chọn. Ở sự tỉnh táo trong việc nói “không” đúng lúc. Ở khả năng dứt khoát bước ra khỏi một mối quan hệ độc hại, kể cả khi ngoài xã hội đang xì xào.
Người phụ nữ khôn ngoan không tìm kiếm sự xác nhận từ đàn ông. Cô ấy không cần được gọi là “vợ người ta” để thấy mình có giá trị. Cô ấy tự chọn giá trị. Và bảo vệ nó như một lãnh thổ thiêng liêng, không ai được xâm phạm.
Nhưng xã hội không thích kiểu phụ nữ như vậy. Xã hội chỉ yêu mến kiểu phụ nữ cam chịu, mềm mỏng, dễ sai bảo - giống như yêu một con mèo ngoan ngoãn. Còn những người phụ nữ biết rõ mình là ai, muốn gì, và xứng đáng với điều gì - thì bị dán nhãn: “khó chiều”, “khó dạy”, “không ai thương nổi”.
Thật ra, vấn đề nằm ở chỗ: một người phụ nữ có tiêu chuẩn là mối đe dọa với những kẻ tầm thường. Bởi họ biết mình không đủ tầm để được chọn.
Xã hội này cần điều chỉnh lại lăng kính. Không phải phụ nữ cần được chọn. Mà là phụ nữ có quyền chọn, và quyền bỏ qua.
Hãy thôi nói về con gái như thể họ là “phần thưởng” cho đàn ông biết cố gắng. Hãy bắt đầu nói về họ như những con người hoàn chỉnh, không cần phải trở thành cái gì cho ai cả.
Phụ nữ không sinh ra để làm “món quà”. Họ sinh ra để sống một cuộc đời đủ sâu, đủ sáng, và đủ tự do để không ai có quyền ép họ phải gật đầu.
VII. NGƯỜI PHỤ NỮ THÔNG MINH PHẢI BIẾT NÓI “KHÔNG”
Tôi đã học được một điều: Phụ nữ càng biết nói "không", họ càng giữ được phẩm giá.
Tôi không còn lịch sự với những kẻ không biết điều. Không giả vờ thân thiện với người khiến tôi mệt mỏi. Không cố gắng “hòa đồng” với những mối quan hệ độc hại.
Và tôi không cảm thấy có lỗi khi cắt đứt với những ai không xứng đáng.
Tôi chọn mình, chọn tự do, và chọn cách sống có tiêu chuẩn.
Nếu bị gọi là “chảnh”, thì chảnh cũng được. Còn hơn sống rẻ tiền trong mắt những kẻ không ra gì.
VIII. LỜI KẾT: XÃ HỘI CẦN HỌC CÁCH TÔN TRỌNG QUYỀN ĐƯỢC CHỌN
Không chỉ phụ nữ, mà cả đàn ông cũng cần có tiêu chuẩn. Nhưng quan trọng hơn, xã hội cần học cách chấp nhận quyền được chọn của người khác - mà không phán xét.
Từ tình yêu đến bạn bè, từ công việc đến cộng đồng, ai cũng nên có quyền chọn môi trường phù hợp với mình.
Và khi bị từ chối, hãy coi đó là sự thành thật - không phải sự xúc phạm.
Người trưởng thành không cay cú vì không được yêu. Họ lặng lẽ nâng cấp bản thân - để có thể được chọn một cách xứng đáng.
“Tiêu chuẩn không làm con người kiêu căng. Tiêu chuẩn làm con người sống đúng giá trị của mình.”
Tác Giả: Trâm Vũ
Không có nhận xét nào: